Đóng

Chăm chỉ kiếm tiền tự mua nhà trước cưới, mẹ bạn trai "phán" câu xanh rờn trong lần đầu gặp

  • Thủy Tiên
(DS&PL) -

Câu nói ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt tôi. Cổ họng tôi nghẹn đắng, nụ cười đông cứng trên môi.

Hà Nội, một ngày cuối tháng Tám, tôi ngồi trong căn chung cư nhỏ của mình, lặng lẽ ngắm nhìn thành phố lên đèn. Ngôi nhà này, rộng vỏn vẹn 45 mét vuông, là tất cả mồ hôi, nước mắt và tuổi trẻ của tôi. Tôi đã nghĩ nó là niềm tự hào lớn nhất, là viên gạch đầu tiên cho một tương lai vững chãi. Vậy mà hôm nay, nó bỗng trở thành một gánh nặng vô hình sau câu nói của người mà tôi những tưởng sẽ là mẹ chồng tương lai.

Tôi năm nay 28 tuổi, sinh ra trong một gia đình không mấy khá giả. Hình ảnh mẹ tôi cả đời vất vả, phụ thuộc vào đồng lương của bố, luôn canh cánh trong lòng tôi một nỗi sợ. Nỗi sợ về việc không thể tự quyết định cuộc đời mình. Vì vậy, ngay từ khi ra trường, tôi đã đặt ra mục tiêu phải có một nơi thuộc về riêng mình trước khi nghĩ đến chuyện lập gia đình.

Những năm tháng đó, có lẽ bạn bè sẽ miêu tả tôi bằng hai từ "nhạt nhẽo". Khi họ đi du lịch, tôi nhận thêm việc. Khi họ cà phê cuối tuần, tôi cặm cụi bên chiếc máy tính. Mỗi đồng lương, mỗi khoản thưởng, tôi đều chắt chiu, tính toán. Tôi từ chối những chiếc váy đắt tiền, những bữa ăn sang trọng, tất cả chỉ để con số trong tài khoản tiết kiệm lớn dần lên. Nhiều lúc mệt mỏi, áp lực đến bật khóc, nhưng chỉ cần nghĩ đến ngày cầm trên tay chiếc chìa khóa nhà, tôi lại có thêm động lực.

Và rồi ngày đó cũng đến. Sau 6 năm trời cày cuốc, tôi mua được căn hộ trả góp đầu tiên. Ngày nhận nhà, tôi đã đứng giữa bốn bức tường trống không mà khóc nức nở. Đó là giọt nước mắt của hạnh phúc, của sự giải tỏa. Ngôi nhà này không chỉ là tài sản, nó là biểu tượng cho sự độc lập, là thành trì an toàn mà tôi tự tay xây nên.

Minh, bạn trai tôi, luôn ở bên và ủng hộ tôi suốt thời gian đó. Anh tự hào về tôi, về sự kiên cường và nỗ lực của tôi. Chúng tôi đã tính đến chuyện tương lai, và bước đầu tiên chính là anh đưa tôi về ra mắt gia đình.

Tôi đã hồi hộp cả tuần lễ, chuẩn bị một giỏ quà thật chu đáo, chọn một bộ váy thật thanh lịch. Bữa cơm đầu tiên diễn ra khá suôn sẻ. Bác gái, mẹ của Minh, tỏ ra hiền hậu, hỏi han tôi đủ điều. Tôi đã thầm thở phào nhẹ nhõm. Cho đến khi câu chuyện hướng về chuyện cưới xin, nhà cửa.

Minh vui vẻ khoe: "Mẹ ạ, Linh giỏi lắm đấy. Em ấy tự mua được nhà riêng ở trên Hà Nội rồi. Sau này chúng con không phải lo lắng chuyện nhà cửa nữa".

Ảnh minh họa: AI 

Tôi mỉm cười, chờ đợi một lời khen. Nhưng không, nụ cười trên môi bác gái tắt ngấm. Bác nhìn tôi, một cái nhìn mà tôi không thể diễn tả được, rồi buông một câu nhẹ bẫng nhưng sức sát thương thì cực lớn: "Ôi dào, con gái con đứa mua nhà làm gì cho vất vả. Rồi cũng về nhà chồng chứ ở đấy được mấy bữa mà lo. Thừa tiền thì để mà sắm sửa vàng bạc phòng thân còn hơn".

Tất cả niềm tự hào, sự hãnh diện về thành quả của mình bỗng chốc tan biến, thay vào đó là cảm giác tủi thân và hoang mang đến tột độ. Hóa ra, sự cố gắng không ngừng nghỉ của tôi trong mắt bác lại chỉ là một việc "vất vả" và "thừa thãi". Sự độc lập mà tôi theo đuổi lại trở nên vô nghĩa trước tư tưởng "rồi cũng về nhà chồng".

Trên đường về, Minh nắm chặt tay tôi, liên tục xin lỗi thay mẹ. Anh nói mẹ anh chỉ là người thế hệ cũ, suy nghĩ chưa thoáng. Nhưng lòng tôi thì nặng trĩu. Đó đâu chỉ là một câu nói, đó là cả một hệ tư tưởng, một rào cản vô hình giữa tôi và gia đình anh. Ngôi nhà mà tôi từng xem là pháo đài vững chắc, giờ đây lại giống như một bằng chứng cho thấy tôi là một đứa con gái "không an phận".

Tôi yêu Minh, nhưng hôn nhân chưa bao giờ là chuyện của hai người. Nhìn ánh đèn lấp lánh bên ngoài cửa sổ, tôi tự hỏi, liệu thành trì do chính mình xây nên này, có phải sẽ là rào cản lớn nhất trên con đường đi đến hạnh phúc mà tôi hằng ao ước hay không?

* Tâm sự của độc giả

Tin nổi bật