Ở tuổi 39, anh vẫn là điểm tựa lớn nhất níu giữ giấc mơ bảo vệ ngôi vương cho "La Albiceleste".
Khi Argentina tưởng chừng đã rơi xuống vực thẳm và Ai Cập chỉ cách chiến thắng lịch sử vài phút, thủ quân vĩ đại của họ lại lên tiếng. Không phải bằng một màn trình diễn hoàn hảo vô tì vết, mà bằng thứ bản lĩnh rất riêng của một huyền thoại – người biết cách định đoạt trận đấu ngay cả khi vừa mắc sai lầm.
Tại Atlanta (Mỹ) tối 7/7, Ai Cập đã chơi một trận đấu gần như lý tưởng trong phần lớn thời gian. Yasser Ibrahim mở tỷ số bằng cú đánh đầu ở phút 15, trước khi Mostafa Ziko nhân đôi cách biệt trong hiệp hai. Đội bóng của HLV Hossam Hassan khi ấy đã tiến rất sát đến một trong những cơn địa chấn lớn nhất lịch sử World Cup.
Messi đã rơi vào cảnh tuyệt vọng khi đá hỏng phạt đền ở hiệp 1. Ảnh: FIFA
Ở chiều ngược lại, nhà đương kim vô địch thế giới rơi vào trạng thái hoảng loạn. Messi đá hỏng quả phạt đền trong hiệp một trước Mostafa Shobeir – thủ thành đã có một ngày thi đấu xuất thần khi liên tục làm nản lòng các chân sút Nam Mỹ. Kéo theo đó là cú sút phạt đưa bóng tìm đúng cột dọc của El Pulga. Những hình ảnh ấy khiến người hâm mộ có cảm giác số phận đang ngoảnh mặt với Argentina. Nhưng với Messi, mọi thứ chưa bao giờ kết thúc khi đồng hồ còn tích tắc.
Phút 79, chính Messi treo bóng chuẩn xác để Cristian Romero đánh đầu rút ngắn tỷ số xuống 1-2. Bàn thắng này không chỉ thắp sáng hy vọng trên bảng điện tử, mà còn là hồi trống đánh thức tinh thần chiến đấu của toàn đội. Chỉ 4 phút sau, đích thân Messi ghi bàn gỡ hòa 2-2, nâng tổng số pha lập công tại các kỳ World Cup lên con số 21, đồng thời đánh dấu bàn thắng thứ 8 của anh tại giải năm nay.
Khi Ai Cập còn đang chao đảo, Argentina tung ra đòn kết liễu. Bước vào những phút bù giờ, Lautaro Martínez tạt bóng để Enzo Fernandez đánh đầu ấn định chiến thắng 3-2. Ba bàn thắng chớp nhoáng trong vòng 13 phút đã hoàn tất cú lội ngược dòng ngoạn mục, cứu Argentina khỏi bờ vực của một thảm họa lịch sử.
Nước mắt Messi lại rơi. Ảnh: AFA
Tiếng còi mãn cuộc vang lên cũng là lúc Messi bật khóc. Đó không phải là giọt nước mắt của sự nuối tiếc, mà là cái thở phào giải tỏa của một con người đã gánh trên vai quá nhiều kỳ vọng. Anh được đồng đội tung lên không trung, như cách người Argentina vẫn luôn tôn vinh biểu tượng đã đưa họ vượt qua ranh giới sinh tử.
Về phần Ai Cập, Haissem Hassan tưởng như đã tự viết tên mình vào lịch sử bằng màn trình diễn chói sáng, nhưng Lionel Messi, Lionel Scaloni và bản năng sinh tồn mãnh liệt của nhà vô địch đã từ chối dành vinh quang cho anh. Ai Cập đã làm rất nhiều điều đúng đắn, nhưng ở khoảnh khắc quyết định, họ lại vấp phải bài học khắc nghiệt từ chiếc áo số 10.
Nhìn lại hành trình, chiến thắng này không thể che lấp đi những dấu hiệu đáng lo ngại của Argentina vốn đã manh nha từ trận gặp Cabo Verde ở vòng 1/16. "La Albiceleste" đánh mất phần nào sự chặt chẽ trong phòng ngự, thiếu sức xuyên phá ở hai biên và lộ rõ sự chậm chạp trong luân chuyển bóng.
Trước một Ai Cập quả cảm, với sự xuất sắc của Shobeir trong khung gỗ cùng Hassan và Mohamed Salah dẫn dắt hàng công, vũ khúc tango của Argentina bỗng trở nên lạc nhịp. Thiếu những mũi khoan phá tạo đột biến từ hai cánh, đội bóng chỉ biết đặt cược vào những pha phối hợp trung lộ, khiến Messi nhiều thời điểm rơi vào thế đơn độc như "kêu gào giữa sa mạc".
Messi có một trận đấu đi vào lịch sử. Ảnh: AFA
Sự mờ nhạt của Julian Alvarez – người dường như đang bị ảnh hưởng bởi ồn ào chuyển nhượng rời Atletico – cho thấy Argentina đang thiếu một phương án B hiệu quả, và Lautaro Martinez có lẽ là cái tên xứng đáng được trao ấn kiếm hơn lúc này.
Phải đến khi bị dồn vào chân tường trước những pha chuyển trạng thái sắc lẹm của đối thủ, Scaloni – hoặc có thể là chính Messi – mới tạo ra bước ngoặt chiến thuật. Việc đẩy Messi rời xa khu vực trung lộ để hoạt động rộng hơn bên hành lang phải đã phát huy tác dụng. Sự điều chỉnh này giúp Argentina đơn giản hóa lối chơi, tận dụng tối đa những quả tạt và đường chuyền xé toang khối đội hình lùi sâu phòng ngự bóng bổng của Ai Cập.
Với chuỗi 9 trận liên tiếp nổ súng tại đấu trường World Cup, Messi lại một lần nữa ngự trị trên đỉnh cao, chứng minh bản thân là ngoại lệ của bóng đá dẫu đứng giữa một tập thể đầy rẫy vấn đề. Anh khép lại buổi chiều Atlanta bằng những giọt nước mắt rưng rưng. Có thể đó là sự day dứt về quả phạt đền hỏng ăn thứ hai tại giải đấu – một kỷ lục buồn. Nhưng chính sự dang dở ấy, trái ngược hoàn toàn với cảm xúc của kỳ phùng địch thủ Cristiano Ronaldo, lại phác họa nên một Messi rất đỗi con người: một con người luôn biết cách kiến tạo những điều không tưởng.