1. AH-64E Apache Guardian
Dòng trực thăng Apache AH-64 Guardian được ví như một cỗ xe tăng bay, có khả năng tham gia vào các cuộc tấn công hạng nặng. Sự khác biệt giữa phiên bản AH-64E so với các phiên bản máy bay trực thăng tấn công Apache trước đó là việc sử dụng cánh quạt chính mới làm bằng vật liệu composite cho phép giảm thiểu tiếng động phát ra.
Trang bị vũ khí chính của trực thăng AH-64E Guardian là một súng đại bác bắn nhanh M230 cỡ nòng 30mm điều khiển tích hợp qua mũ phi công và rocket Hydra 70. Tùy vào nhiệm vụ, máy bay có thể trang bị thêm tên lửa Hellfire, Stinger hay Sidewinder.
Trực thăng AH-64E Guardian. Ảnh: US Army.
Nhờ trang bị động cơ mới T700-GE-701D mạnh hơn, trực thăng AH-64E Guardian đạt tốc độ tối đa lên tới 300km/h khi bay thấp, tầm hoạt động vào khoảng 2.000km. Nó chính là mối hiểm họa đối với bộ binh và các phương tiện cơ giới của đối phương trong mọi điều kiện thời tiết, bất kể ngày đêm.
Đặc biệt, máy bay còn có thể tích hợp hệ thống Hợp tác có người lái và không người lái (MUM-T) cho phép trực thăng AH-64E Guardian điều hành bay và xem được băng video theo thời gian thực từ những máy bay không người lái (UAV) gần đó. Nhờ vậy, trực thăng có thể bám đuổi và tấn công các mục tiêu tốc độ cao ở khoảng cách xa bằng các cảm biến của UAV.
2. Ka-52M Alligator (Nga)
Ka-52M là phiên bản nâng cấp của Ka-52 nổi tiếng. Ka-52M được trang bị tổ hợp ngắm bắn quang điện tử thế hệ mới OES-52, radar mảng pha quét điện tử chủ động V006 Rezets thế hệ mới, có thể phát hiện nhóm xe tăng từ 45km hay máy bay chiến đấu với diện tích phản xạ radar 3m2 từ cự ly lên tới 50km và máy bay trực thăng từ khoảng cách 20km.
Ngoài ra, chủng loại vũ khí cũng đa dạng hơn, trong đó có tên lửa Ataka (tầm bắn 4 - 6km), Vikhr (8km), Vikhr-M (10km), LMUR (15km) và tên lửa hành trình Izdeliye 305 tiêu diệt mục tiêu ở khoảng cách 25km mà không đi phải xâm nhập vùng tác chiến của hệ thống tên lửa phòng không tầm ngắn của đối phương.
Trực thăng Ka-52 của quân đội Nga . Ảnh: Asia Times
Ka-52M được trang bị tổ hợp ngắm bắn quang điện tử thế hệ mới OES-52, radar mảng pha quét điện tử chủ động V006 Rezets thế hệ mới, có thể phát hiện nhóm xe tăng từ 45km hay máy bay chiến đấu với diện tích phản xạ radar 3m2 từ cự ly lên tới 50km và máy bay trực thăng từ khoảng cách 20km.
Ngoài ra, chủng loại vũ khí cũng đa dạng hơn, trong đó có tên lửa Ataka (tầm bắn 4 - 6km), Vikhr (8km), Vikhr-M (10km), LMUR (15km) và tên lửa hành trình Izdeliye 305 tiêu diệt mục tiêu ở khoảng cách 25km mà không đi phải xâm nhập vùng tác chiến của hệ thống tên lửa phòng không tầm ngắn của đối phương.
Trực thăng còn được bổ sung khí tài nâng cao độ chính xác của pháo 30mm, đi kèm hệ thống phòng thủ được quảng cáo là đủ sức chống lại tất cả các loại tên lửa vác vai dẫn đường bằng hồng ngoại.
3. Mi-28NM Night Hunter (Nga)
Mi-28NM là phiên bản hiện đại nhất của dòng Mi-28. Mi-28NM vẫn giữ nguyên giá treo pháo và có thể sử dụng toàn bộ các loại đạn cho dòng trực thăng nguyên mẫu. Giống như các phiên bản tiền nhiệm, Mi-28NM được bọc thép, có thể chống được đạn và đạn pháo cỡ nhỏ. Ngoài ra, trực thăng còn có tổ hợp phòng thủ, có thể phát hiện việc phóng tên lửa và làm gián đoạn hướng dẫn của chúng.
Điểm đặc biệt đáng chú ý là trực thăng mới này sẽ có thể phóng và điều khiển máy bay không người lái chiến đấu trong quá trình tác chiến trên không. Theo đó, khả năng tương tác giữa Mi-28NM và UAV cho phép đưa các phương tiện bay không người lái khác nhau vào tổ hợp vũ khí hàng không.
Mi-28NM là phiên bản trực thăng tấn công mới nhất của Nga. Ảnh: Ria Novosti.
Trực thăng tấn công hạng nặng Mi-28NM có một kho vũ khí khổng lồ, gồm các tên lửa đa năng thế hệ mới, trong đó cả những tên lửa phóng vượt quá vùng nhận dạng phòng không của đối phương, cũng như nhiều loại bom khác nhau. Trực thăng có thể tấn công các mục tiêu cố định và di động trong bán kính 8-10 km. Mi-28NM cũng sẽ được trang bị tên lửa “đa chức năng mới”, có thể tương tác với máy bay không người lái gắn trên trực thăng, để tăng khả năng sát thương.
4. AH-1Z Viper (Mỹ)
AH-1Z Viper (còn được gọi bằng cái tên Zulu Cobra) là dòng trực thăng tấn công duy nhất được thiết kế dành riêng cho lực lượng Thủy quân lục chiến Mỹ. Chương trình phát triển AH-1Z dựa trên AH-1W, chính thức vào biên chế quân đội Mỹ từ năm 2012.
AH-1Z Viper có chiều dài 17,8m, chiều cao 4,37m, diện tích đĩa quay là 168m2 và đường kính cánh quạt 14,6m. Trọng lượng rỗng của một chiếc trực thăng là 5.58 tấn ,trọng lượng cất cánh tối đa 8.39 tấn.
AH-1Z Viper được thiết kế hệ thống ống xả động cơ đặc biệt. Ảnh: savunmasanayis
Hệ thống vũ khí trên AH-1Z Viper về cơ bản vẫn được giữ nguyên so với AH-1W với pháo tự động ba nòng 20mm M197 cùng 750 viên đạn. Tầm hoạt động của trực thăng AH-1Z Viper là 425 km, hoặc lên tới 715 km khi mang thêm bình nhiên liệu phụ.
Trang bị tiêu chuẩn của AH-1Z bao gồm 1 pháo 20mm, 8 tên lửa không đối đất AGM-114 Hellfire, 2 tên lửa không đối không AIM-9X và 2 thùng phóng rocket.
5. T129 ATAK (Thổ Nhĩ Kỳ)
Dù không đình đám nhưng trực thăng T-129 có sức mạnh hỏa lực không thua kém các mẫu trực thăng tấn công nổi tiếng của Nga hay Mỹ.
Buồng lái của T-129 được thiết kế với 2 chỗ ngồi (phi công và sĩ quan điều khiển vũ khí – hoa tiêu). Cách bố trí hỏa lực trên T-129 khá giống với các mẫu trực thăng tấn công AH-64 Apache (Mỹ) hay Mi-24, Mi-28 (Nga).
Đầu mũi máy bay được trang bị một ụ pháo nòng xoay 3 nòng cỡ 20mm với 500 viên đạn.Hai bên hông máy bay được bố trí 2 cánh nhỏ với 4 điểm treo cho phép mang rocket, tên lửa.Ngoài ra trên T-129 còn có 4 ống phóng rocket cỡ 70mm có điều khiển Cirit do Thổ Nhĩ Kỳ tự phát triển, dùng đầu tự dẫn lade bán chủ động, tầm bắn 1,5-8km.
Trực thăng T-129.
Trực thăng T-129 còn có thể mang theo tên lửa không đối không (có thể là loại AIM-92 Stinger hay MBDA Mistra).
T-129 không được trang bị hệ thống radar sóng mm như trên AH-64D hay Mi-28N mà chỉ có tổ hợp ngắm quang – điện dùng để trinh sát, dẫn đường tên lửa đặt ngay trước mũi, trên ụ pháo 20mm.
Trực thăng T-129 có chiều dài 12,2m; chiều cao 11,9m.Trọng lượng cất cánh tối đa của T-129 là 5.000kg; tải trọng vũ khí: 1.150kg.