Ngày 2/4, tờ Sài Gòn giải phóng dẫn thông tin từ Bệnh viện Nhi đồng 2 TP.HCM cho biết, đon vị vừa điều trị thành công một trường hợp viêm não tự miễn với nhiều biểu hiện phức tạp.
Hơn một tháng trước, em K.N. (14 tuổi, ngụ tỉnh Lâm Đồng) xuất hiện những triệu chứng lạ như đau đầu nhiều, khó ngủ, ít tiếp xúc, la hét, kích động, khóc cười vô cớ. N. không nhớ và không nhận ra người nhà. Tình trạng không cải thiện dù gia đình đã đưa em đi thăm khám ở bệnh viện địa phương.
Thời điểm đến Bệnh viện Nhi đồng 2 TP.HCM, bệnh nhi liên tục la hét, gồng tay chân, tự bóp cổ, cắn môi, cắn lưỡi làm tổn thương mô mềm, gãy răng.
Gia đình huy động 3-4 người giữ tay chân để em không làm tổn thương bản thân. Các bác sĩ phải chích thuốc an thần, truyền thuốc chống co giật để giảm bớt tình trạng này. Dù vậy, bệnh nhi bị rách lưỡi nghiêm trọng, mất một răng cửa, tay chân trầy trụa nhiều.
Bé gái 14 tuổi đột nhiên khóc cười vô cớ, không nhận ra người thân, tự...làm hại mình đang được điều trị tại Bệnh viện Nhi Đồng 2. Ảnh: Phụ nữ TP.HCM
Bác sĩ chuyên khoa 2 Phạm Hải Uyên, Phó trưởng khoa Thần kinh, Bệnh viện Nhi Đồng 2 cho biết, bệnh nhân được thực hiện xét nghiệm dịch não tủy, chụp MRI sọ não và gửi mẫu xét nghiệm viêm não tự miễn.
Kết quả cho thấy, N. mắc chứng viêm não tự miễn có kháng thể kháng thụ thể NMDA. Đây là một căn bệnh hiếm gặp, có thể điều trị được nếu phát hiện kịp thời.
Báo Phụ nữ TP.HCM dẫn lời bác sĩ chuyên khoa 1 Lê Ngọc Hồng Hạnh - Khoa Thần kinh, Bệnh viện Nhi Đồng 2 - em N. được điều trị theo phác đồ viêm não tự miễn với corticoid liều cao 30mg/kg trong 5 ngày, nhưng em không đáp ứng. Em vẫn còn gồng cứng, la hét, không nhận ra người thân.
Sau hội chẩn khoa, các bác sĩ quyết định điều trị liệu pháp thay huyết tương, thực hiện 5 chu kỳ trong 10 ngày. Đến chu kỳ thứ ba, em bắt đầu giảm la hét, ngủ được. Sau đó em hiểu, làm theo yêu cầu của bác sĩ nhưng chưa nói chuyện được. Khi hoàn tất xong chu kỳ thay huyết tương thứ năm, em đã có thể nói được từng từ ngắn, đi lại chậm rãi, ăn qua đường miệng.
Đến nay, em N. có nhận thức tốt hơn và đặc biệt, không còn những ảo giác đáng sợ, đã đi lại được, có thể nói chuyện, hỏi thăm bác sĩ “Răng của con có mọc lại được không?".
Hiện tại, bệnh nhi đã qua giai đoạn nguy hiểm. Tuy nhiên, em vẫn cần được điều trị và theo dõi định kỳ trong thời gian tới, đảm bảo phục hồi hoàn toàn và ngăn ngừa kịp thời nguy cơ tái phát.