Nhập thông tin
  • Lỗi: Email không hợp lệ

Thông báo

Gửi bình luận thành công

Đóng
Thông báo

Gửi liên hệ thành công

Đóng
Đóng

Người đàn ông 42 tuổi gãi ngứa vùng cổ, không ngờ rút ra được thứ đầy kinh hãi

  • Đinh Kim
(DS&PL) -

Người đàn ông cảm thấy ngứa, gãi thì thấy xuất hiện một đầu giun màu trắng, tự rút ra được đoạn giun khoảng 7cm.

Theo báo Pháp Luật Việt Nam, Trung tâm Kiểm soát bệnh tật tỉnh Yên Bái vừa ghi nhận một trường hợp nhiễm bệnh giun rồng. Cụ thể, người bệnh là nam, 42 tuổi, trú tại xã Đào Thịnh, huyện Trấn Yên, tỉnh Yên Bái.

Cách thời điểm vào viện khoảng 2 tuần, người bệnh thấy ngứa vùng cổ, gãi và nổi sẩn trên bề mặt da như mề đay. Sau đó 3 ngày, tại vị trí gãi thấy những nốt ngoằn nghèo nổi dưới da căng tức, ở vị trí vùng cổ trên xường đòn phải xuất hiện nốt sẩn u cục.

Người bệnh ngứa, gãi thì thấy xuất hiện một đầu giun màu trắng, sau đó tự rút ra được đoạn giun khoảng 7cm thì giun bị đứt. Vị trí lôi giun ra sưng đỏ, ngứa và mưng mủ. Bệnh nhân sốt, mệt mỏi và chóng mặt.

Sau 5 ngày đi khám ở phòng khám tư nhân, bệnh nhân được xử trí rạch ổ áp xe và được tư vấn vào bệnh viện. Người bệnh đã đến Bệnh viện Nhiệt đới Trung ương thăm khám và điều trị.

Trong quá trình điều trị tại đây, cơ thể người bệnh xuất hiện thêm một nốt sẩn ở mặt dưới 1/3 đùi dưới phải, kéo ra được đoạn giun khoảng 0,5cm. Ngoài ra, vùng ngực trái có một u cục chưa có biểu hiện gì thêm.  Qua 7 ngày điều trị bằng nội khoa và chích rạch lấy giun, sức khỏe bệnh nhân ổn định và được cho xuất viện.

Hình ảnh giun dưới 1/3 đùi bệnh nhân. Ảnh: CDC Yên Bái

Theo chia sẻ của bệnh nhân, anh thường xuyên đi rừng, hay ngủ lán rừng quế, từng ăn gỏi cá, tiết canh, các món tái và ăn thịt chuột đồng, mấy năm nay không tẩy giun, sán. Nguồn nước của gia đình là dùng nước giếng khoan và nước sinh hoạt thải ra ngoài suối cạnh nhà bệnh nhân.

Dấu hiệu khi mắc bệnh giun rồng

Báo Sức Khỏe & Đời Sống dẫn thông tin từ Trung tâm Kiểm soát bệnh tật tỉnh Yên Bái cho hay, tên khoa học của bệnh giun rồng là Dracunculus medinensis, gây bệnh ở người và động vật. Mọi lứa tuổi đều có thể mắc bệnh nhưng chủ yếu là độ tuổi lao động.

Bệnh lây truyền qua đường tiêu hóa và xâm nhập vào cơ thể qua nước uống hoặc thức ăn như ăn tái, sống từ các động vật thủy sinh (cá, ếch, nhái, tôm…) có chứa ấu trùng giun rồng. Khi mới mắc bệnh, người bệnh thường không phát hiện triệu chứng đặc biệt nào.

Khoảng 1 năm sau khi bị bệnh, vào lúc giun cái bắt đầu di chuyển và phát triển trong các mô dưới da, người bệnh có thể có các dấu hiệu: Sốt nhẹ, chóng mặt, nôn, buồn nôn, tiêu chảy, mẩn đỏ, tê cứng và ngứa tại chỗ giun khu trú.

Vài ngày tiếp theo, vết sưng tấy vỡ tiết ra dịch vàng, tại ổ tổn thương phát hiện một đoạn con giun màu trắng từ trong chui ra ngoài (thường là phần đầu con giun), nếu không có tác động thì con giun thường tự chui ra ngoài hoàn toàn sau 3 - 6 tuần.

Trong một số trường hợp người bệnh tự kéo nhưng làm đứt nửa chừng, ấu trùng giun và các chất độc giải phóng ra ngoài lây lan theo đường đi của giun khiến tình trạng viêm nhiễm trầm trọng hơn, nặng hơn, có thể dẫn đến các biến chứng như nhiễm trùng huyết, viêm cứng khớp, áp xe do giun chết trước khi thải ra ấu trùng giun hoặc uốn ván.

Phòng bệnh giun rồng như thế nào?

Theo khuyến cáo của các chuyên gia, mọi người cần thực hiện tốt công tác vệ sinh an toàn thực phẩm, gồm ăn chín, uống sôi; sử dụng các dụng cụ trong chế biến thực phẩm chín và sống riêng biệt (thớt, dao, máy xay, bát, đĩa…), đặc biệt vệ sinh tay sau chế biến thực phẩm sống.

Bên cạnh đó, nấu chín kỹ khi sử dụng các thực phẩm thủy sinh (ếch, cá, tôm…), chôn hoặc đốt, hoặc rắc vôi bột phần ruột, đầu… sau khi chế biến để hạn chế phát tán nguồn lây. Không cho chó, mèo ăn sống các thực phẩm thủy sinh (ếch, cá, tôm...).

Với bệnh nhân đang trong giai đoạn tiến triển của bệnh Guinea, không tắm, rửa tại ao hồ hoặc các nguồn nước sinh hoạt khác nhằm tránh phát tán ấu trùng ra môi trường. Đồng thời, làm sạch vết thương, băng bó thường xuyên vùng da bị bệnh cho đến khi lấy hết hoàn toàn giun ra khỏi cơ thể.

Đinh Kim (T/h)

Tin nổi bật